Đây không phải hai con số lẻ tẻ. Chúng đi cùng nhau và kể một câu chuyện — câu chuyện đó là lý do phải đi khám sớm.
Cortisol do tuyến thượng thận tiết ra — hai tuyến nhỏ bằng đầu ngón tay, nằm úp lên trên hai quả thận như hai cái mũ.
Màu vàng là tuyến thượng thận — nơi làm ra cortisol. Nhỏ vậy thôi nhưng thiếu nó là nguy tính mạng.
Cortisol không nằm yên một mức. Nó lên xuống theo giờ trong ngày: thấp nhất lúc nửa đêm, bắt đầu leo từ khoảng 3h sáng, cao nhất quanh 8h sáng để đánh thức cơ thể dậy, rồi hạ dần suốt ngày.
Đường xanh là người bình thường. Đường đỏ đứt nét là bác — nằm bẹp sát đáy.
Tuyến thượng thận không tự ý làm việc. Nó chờ lệnh từ não. Cái lệnh đó tên là ACTH, do tuyến yên — một hạt nhỏ bằng hạt đậu nằm dưới đáy não — tiết ra và thả vào máu.
Giờ ta thử ba tình huống. Cùng là cortisol thấp, nhưng ACTH sẽ khác nhau — và chính ACTH chỉ ra hỏng ở đâu.
Não tưởng trong người đã dư cortisol rồi nên không cần ra lệnh nữa. Nó không biết là mình bị lừa.
Thứ lừa được não giỏi nhất — và phổ biến nhất — là corticoid từ bên ngoài đưa vào.
Corticoid là thuốc bắt chước cortisol. Người ta chế ra nó để làm thay việc của cortisol tự nhiên. Về mặt hóa học nó giống cortisol đến mức cơ thể không phân biệt nổi.
Phải nói rõ điều này. Dùng đúng bệnh, đúng liều, có bác sĩ theo dõi thì corticoid là thuốc quý, cứu mạng người: hen suyễn cơn nặng, dị ứng nặng, bệnh tự miễn, một số bệnh khớp. Không có nó nhiều người đã chết.
Vấn đề nằm ở chỗ nó bị lạm dụng và bị trộn lén.
Vì nó chống viêm cực mạnh và có tác dụng rất nhanh. Người đang đau nhức xương khớp uống vào:
Người bệnh thấy vậy thì tin là "thuốc thần", uống tiếp, giới thiệu cho người khác. Còn người bán thì bán được hàng. Không ai biết cái giá phải trả nằm ở vài tháng sau.
Có mấy dấu hiệu này thì càng nên nói với bác sĩ. Nhưng không có cũng không loại trừ được — nhiều người không biểu hiện gì bên ngoài.
Nhớ lại việc số một của cortisol ở phần trên: giữ huyết áp. Thiếu cortisol thì huyết áp tụt.
Giờ cộng thêm một thứ nữa vào.
Tuyến thượng thận đang teo. Nếu nguồn corticoid bên ngoài đột ngột dừng — vì hết thuốc, vì nghe ai đó khuyên bỏ, vì tự thấy "thuốc này chắc độc" — thì cơ thể không còn chút cortisol nào.
Khi bị nhiễm trùng, tai nạn, hay phải mổ, người bình thường tiết vọt cortisol lên gấp nhiều lần để chống đỡ. Bác Tám không tiết nổi.